
Nguồn cung tối đa là số lượng đơn vị lớn nhất mà một loại tiền mã hóa có thể phát hành trong toàn bộ vòng đời của nó.
Giới hạn này được xác lập bởi các quy tắc của giao thức blockchain hoặc hợp đồng token, quyết định số lượng coin hoặc token tối đa có thể tồn tại trên chuỗi. Một số dự án đặt ra giới hạn cố định, điển hình như Bitcoin với 21 triệu coin; các dự án khác như Ethereum thì không có giới hạn cứng mà sử dụng các cơ chế như đốt phí để cân bằng nguồn cung. Nguồn cung tối đa không phải là lượng sẵn có để giao dịch tại mọi thời điểm—đây là mức trần cho toàn bộ vòng đời.
Nguồn cung tối đa ảnh hưởng trực tiếp đến sự khan hiếm, lạm phát và giá trị, là chỉ số nền tảng để đánh giá cả rủi ro lẫn cơ hội đầu tư.
Giá trị tài sản không chỉ phụ thuộc vào nhu cầu mà còn phụ thuộc vào nguồn cung. Nếu nguồn cung tối đa quá lớn và tiếp tục tăng, người nắm giữ sớm có thể bị pha loãng giá trị và lợi nhuận có thể thấp hơn dự kiến. Ngược lại, tài sản có giới hạn rõ ràng cùng lịch phát hành minh bạch thường xây dựng được câu chuyện khan hiếm dài hạn, giúp định giá thị trường ổn định hơn. Việc hiểu rõ giới hạn và lịch phát hành trước khi đầu tư giúp tránh các bẫy lợi nhuận cao ngắn hạn và nguy cơ pha loãng dài hạn.
Nguồn cung tối đa được kiểm soát hoặc điều chỉnh thông qua logic của giao thức hoặc hợp đồng, thực hiện qua minting, đốt và lịch phát hành.
Minting là quá trình tạo ra token mới. Ví dụ, Bitcoin mint coin mới như phần thưởng cho thợ đào; phần lớn token phát thưởng cho đội ngũ, hệ sinh thái hoặc staking theo lịch của hợp đồng thông minh.
Đốt là việc loại bỏ vĩnh viễn token khỏi lưu thông. Ví dụ, Ethereum “đốt” một phần phí giao dịch, giúp bù đắp hoặc vượt qua lượng phát hành mới theo thời gian, có thể giảm nguồn cung ròng về 0 hoặc tăng trưởng âm.
Phát hành/mở khóa là các token đã được phân bổ nhưng chưa lưu thông, sẽ được đưa ra thị trường dần theo thời gian hoặc điều kiện nhất định. Nhiều dự án phân bổ tổng nguồn cung cho đội ngũ, quỹ, cộng đồng và nhà đầu tư, sau đó thiết lập thời gian phát hành tuyến tính từ 24–48 tháng. Nguồn cung tối đa xác định “điểm kết thúc”, mint và đốt quyết định “lộ trình”, còn lịch phát hành xác định “tốc độ”.
Halving là cơ chế giảm tốc độ phát hành mới ở một số dự án. Ví dụ, phần thưởng khối của Bitcoin giảm một nửa khoảng mỗi bốn năm, làm giảm mạnh nguồn cung mới. Cơ chế này không thay đổi giới hạn tối đa mà chỉ điều chỉnh tốc độ đạt đến giới hạn đó.
Nguồn cung tối đa chi phối các tài sản có giới hạn như Bitcoin, tài sản không giới hạn như Ethereum và các chương trình phát thưởng ở nhiều loại token.
Trong hệ sinh thái Bitcoin, giới hạn 21 triệu tạo nên câu chuyện “khan hiếm số hóa”. Sau halving năm 2024, thợ đào mint khoảng 450 coin mới mỗi ngày, tốc độ tăng nguồn cung dài hạn tiếp tục giảm.
Hợp đồng của Ethereum không áp dụng giới hạn cố định, nhưng cơ chế đốt phí dẫn đến nhiều giai đoạn phát hành ròng âm hoặc gần bằng 0. Dự án không thể đảm bảo “không bao giờ vượt quá X token”, nhưng các cơ chế như đốt và phí giúp kiểm soát nguồn cung dài hạn.
Memecoin và token game thường có giới hạn rất lớn (đôi khi hàng trăm tỷ). Các dự án này dùng giá thấp và tổng nguồn cung cao để thu hút người dùng, nhưng cần hiểu rõ quy tắc phát hành và đốt—sự mở khóa không kiểm soát có thể gây áp lực giảm giá.
Trong các phần thưởng DeFi và staking, nhiều dự án tính cả phần thưởng tương lai vào nguồn cung tối đa. Ví dụ, trên các trang khai thác thanh khoản hoặc sản phẩm tài chính của Gate, các dự án thường nêu rõ phần thưởng là token mới mint, giới hạn và chu kỳ phân phối—tất cả đều ảnh hưởng đến áp lực nguồn cung tương lai.
Với các bộ sưu tập NFT, mỗi series cũng có “nguồn cung tối đa” (ví dụ: 10.000 ảnh hồ sơ). Mặc dù không giống hoàn toàn tokenomics của token có thể thay thế, nguyên lý “giới hạn quyết định sự khan hiếm” vẫn áp dụng.
Kiểm tra thông tin trước, đánh giá tốc độ phát hành sau, rồi cân nhắc rủi ro và cơ hội.
Bước 1: Tìm đồng coin mục tiêu trên Gate, vào trang chi tiết và kiểm tra “Supply” hoặc “Token Info” để lấy dữ liệu về “Maximum Supply”, “Total Supply” và “Circulating Supply”.
Bước 2: Xem phần giải thích “Token Distribution & Unlocks” (nếu có), chú trọng tỷ lệ phân bổ và thời gian cho đội ngũ, nhà đầu tư, phần thưởng cộng đồng để đánh giá tốc độ nguồn cung mới trong một hoặc hai năm tới.
Bước 3: Trên các trang giao dịch và tài chính (như khai thác thanh khoản hoặc staking), kiểm tra nguồn phần thưởng—phân biệt giữa “token mới mint” và “phân phối từ dự trữ hiện có”. Loại đầu thường làm tăng nguồn cung.
Bước 4: Đánh giá bằng mô hình vốn hóa thị trường. Phương pháp phổ biến là lấy “giá × nguồn cung lưu hành” để ước tính vốn hóa hiện tại, sau đó dự báo phạm vi vốn hóa và định giá sau các đợt phát hành tương lai nhằm đánh giá rủi ro pha loãng.
Bước 5: Theo dõi các ngày quan trọng. Ghi lại các sự kiện halving, mở khóa, bỏ phiếu đốt v.v. vào lịch để tránh mua vào thời điểm áp lực nguồn cung tăng cao.
Năm vừa qua, tốc độ tăng nguồn cung Bitcoin giảm mạnh; phát hành ròng của Ethereum tiến gần về 0; các dự án ưu tiên minh bạch lịch phát hành token.
Bitcoin: Sau halving năm 2024, phần thưởng khối giảm xuống còn 3,125 coin/khối. Với khoảng 144 khối đào mỗi ngày, khoảng 450 coin mới được phát hành/ngày. Dự báo sẽ có khoảng 164.250 coin mới phát hành trong năm 2025. Đến cuối năm 2025, khoảng 19,7 triệu coin đã được mint—còn khoảng 1,3 triệu coin nữa để đạt giới hạn 21 triệu trong thế kỷ tới.
Ethereum: Không có nguồn cung tối đa cứng, nhưng đốt phí rất đáng kể. Nhiều tháng trong quý 3 và quý 4 năm 2025 có phát hành ròng âm hoặc gần bằng 0 do hoạt động on-chain tăng mạnh, đốt đủ để bù phần thưởng staking.
Phát hành & minh bạch dự án: Năm 2025, các token mới ra mắt ngày càng công bố lịch mở khóa (Gantt chart) và chi tiết nguồn cung tối đa; thời gian phát hành điển hình từ 24–48 tháng. Phân bổ cho đội ngũ và hệ sinh thái thường có thời gian khóa dài hơn để giảm áp lực bán ngắn hạn và tăng niềm tin thị trường.
Stablecoin & tài sản không giới hạn: Năm qua, nguồn cung stablecoin biến động theo chu kỳ với nhu cầu thị trường; tài sản không giới hạn phụ thuộc nhiều vào đốt phí hoặc bỏ phiếu quản trị để kiểm soát nguồn cung—nhà đầu tư cần theo dõi cả quyết định quản trị và xu hướng hoạt động on-chain.
Nguồn cung tối đa là mức trần trọn đời; nguồn cung lưu hành là lượng hiện có để giao dịch—hai khái niệm này thường bị nhầm lẫn.
Nguồn cung lưu hành là lượng tiền mã hóa có thể giao dịch ngay trên thị trường. Tổng nguồn cung là lượng đã phát hành đến thời điểm hiện tại (có thể vẫn bị khóa hoặc giữ trong hợp đồng). Nguồn cung tối đa là mức trần lý thuyết có thể tồn tại.
Ví dụ: Bitcoin có nguồn cung tối đa là 21 triệu coin. Tuy nhiên, nguồn cung lưu hành hiện tại nhỏ hơn hoặc bằng lượng đã mint đến nay. Với dự án mới có giới hạn tối đa 1 tỷ token, nguồn cung lưu hành có thể chỉ là một phần nhỏ do bị khóa bởi đội ngũ/nhà đầu tư. Khi định giá và đánh giá rủi ro, cần xem xét cả “nguồn lưu hành hiện tại” và “giới hạn/lịch phát hành tương lai”—không nên dựa vào một con số duy nhất.
Không phải lúc nào cũng vậy. Đa số tiền mã hóa có nguồn cung tối đa được mã hóa cứng trong giao thức—ví dụ, Bitcoin sẽ không bao giờ vượt quá 21 triệu coin. Tuy nhiên, một số dự án cho phép cộng đồng bỏ phiếu hoặc nâng cấp để thay đổi nguồn cung tối đa; cần kiểm tra cơ chế quản trị và lịch sử thay đổi.
Nguồn cung tối đa bằng 0 thường có nghĩa là không có giới hạn—token có thể mint vô hạn—gây rủi ro lạm phát và giảm giá trị nắm giữ. Nguồn cung tối đa rõ ràng đảm bảo sự khan hiếm, rất quan trọng khi đánh giá giá trị dài hạn của tài sản. Các nền tảng như Gate cung cấp thông tin nguồn cung token để tham khảo.
Đầu tiên, so sánh nguồn cung lưu hành với nguồn cung tối đa—khoảng cách lớn đồng nghĩa với nhiều đợt mở khóa tương lai có thể pha loãng giá trị. Thứ hai, nghiên cứu lịch mở khóa để tránh rủi ro. Thứ ba, so sánh cơ chế cung giữa các dự án tương tự. Tuy nhiên, nguồn cung tối đa chỉ là một yếu tố; cần kết hợp với các yếu tố nền tảng, đánh giá công nghệ và điều kiện thị trường.
Một số dự án chủ động không đặt giới hạn nhằm linh hoạt trong thiết kế kinh tế—cho phép phát hành không giới hạn. Điều này phổ biến với token quản trị DeFi hoặc DAO nhưng đi kèm rủi ro lạm phát liên tục; nhà đầu tư nên cân nhắc kỹ tính bền vững của chiến lược phát hành.
Tránh nhầm lẫn nguồn cung tối đa với nguồn cung lưu hành và tổng nguồn cung—chúng có ý nghĩa khác nhau. Không nên mặc định giới hạn nhỏ luôn tốt hơn; cần xem xét bối cảnh. Ngoài ra, cảnh giác với nguồn dữ liệu không đáng tin—luôn kiểm tra số liệu chính thức từ các nền tảng uy tín như Gate.


